Tạo tài khoản
 


 

Hành vi “gọi vong báo oán” có thể vi phạm các quy định nào của pháp luật?

 

Hành vi gọi vong báo oán, trả tiền cho vong thông qua việc công đức vào chùa theo yêu cầu của vong hay chính xác là người gọi vong, để vong không báo oán, vong tha cho, tránh khỏi vận hạn, bệnh tật,… là hành vi mê tín dị đoan đã được pháp luật quy định từ những năm 1975, cụ thể là tại chương 4, Thể lệ về tổ chức việc cưới, việc tang, ngày giỗ, ngày hội ban hành kèm quyết định số 56-CP ngày 18 tháng 3 năm 1975 của Hội đồng Chính phủ:

“Cần phân biệt tự do tín ngưỡng với mê tín dị đoan. Việc đi chùa, đi nhà thờ thuộc tự do tín ngưỡng; các việc xem bói, xem số, xem tướng, gọi hồn, lên đồng, xóc thẻ, yểm bùa, cúng ma, bắt tà trừ ma, đội bát nhang, đốt vàng mã, dùng phù phép chữa bệnh v.v.... là mê tín dị đoan. Tự do tín ngưỡng được pháp luật bảo đảm; còn mê tín dị đoan thì Nhà nước nghiêm cấm. Các địa phương cần có biện pháp giáo dục những người làm nghề mê tín dị đoan, để họ hiểu ra lẽ phải và chuyển sang làm nghề lương thiện.”


Người thực hiện hành vi nêu trên có thể bị xem xét xử lý trách nhiệm theo một trong các hình thức dưới đây:

1. Xử phạt vi phạm hành chính về hành vi vi phạm quy định về nếp sống văn hóa (lợi dụng gọi hồn để trục lợi) theo quy định tại điểm a khoản 2 Điều 15 Nghị định số 158/2013/NĐ-CP.

 2. Trường hợp đã bị xử phạt vi phạm hành chính nêu trên hoặc đã bị kết án về tội này chưa được xóa án tích mà còn vi phạm thì có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội hành nghề mê tín, dị đoan theo quy định tại Điều 320 BLHS 2015.

Lưu ý, trường hợp chưa bị xử phạt hành chính về hành vi này, chưa bị kết án về tội này hoặc đã bị kết án về tội này và đã được xóa án tích, thì không bị truy cứu trách nhiệm hình sự mà chỉ bị xử phạt vi phạm hành chính.

3. Người thực hiện hành vi gọi vong, gọi hồn,… để lừa gạt người khác nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản của họ thì không phạm tội hành nghề mê tín, dị đoan mà có thể phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản (Điều 174 BLHS 2015). Mục đích chiếm đoạt tài sản được thể hiện thông qua việc không sử dụng hoặc chỉ sử dụng một phần tiền đã thu của “phật tử” bằng bất kỳ hình thức nào như trực tiếp thu, công đức,…cho việc thực hiện các hành vi mê tín dị đoan giúp người đưa tiền như đã nói ban đầu (ví dụ: trừ tà ma, giải vong, chữa bệnh…), số tiền còn lại sử dụng cho các mục đích tư lợi khác.

4. Người thực hiện hành vi gọi vong, gọi hồn,… để uy hiếp tinh thần làm người khác vì lo sợ mà buộc phải giao tài sản (ví dụ: không giải hạn, giải oan báo thù sẽ gặp tai họa, tai nạn, rủi ro,…), nhằm chiếm đoạt tài sản của họ, thì không phạm tội hành nghề mê tín, dị đoan mà có thể phạm tội cưỡng đoạt tài sản (Điều 170 BLHS 2015).

 5. Trong trường hợp để gọi vong, trừ tà đã cho “phật tử” uống thuốc, bùa chú,… gây tổn hại cho sức khỏe hoặc tính mạng của người khác, thì có thể phải chịu trách nhiệm hình sự về cả 02 tội là tội hành nghề mê tín, dị đoan và tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác (Điều 134 BLHS 2015) hoặc tội giết người (Điều 123 BLHS 2015).